thầm yêu quất sinh hoài nam truyện tranh

ddlqd

Tác giả: Bát Nguyệt Trường An.

Bạn đang xem: thầm yêu quất sinh hoài nam truyện tranh

Thể loại: Ngôn tình tân tiến, thanh xuân vườn trường, HE.

Độ dài: 91 chương + 4 nước ngoài truyện

Nvc: Thịnh Hoài Nam x Lạc Chỉ.

Ibaraki, 180430, 22:18.

Vì coi được 1 đoạn cut Clip phim “thời thanh xuân tươi tỉnh đẹp ấy” (không biết có nhớ nhầm không) sau đó gọi comt, mới biết tới Quất Sinh. Bới khá đang quan tâm với câu nói: “Lạc Chỉ yêu thương Thịnh Hoài Nam không một ai hoặc biết, Thịnh Hoài Nam yêu thương Lạc Chỉ cả thế giới đều biết”. Thế tuy nhiên về sau, vẫn ko tìm được câu này nhập chuyện. Bởi càng về sau, càng dễ mất kiên nhẫn, càng ko hứng thú lắm với những người ko tương quan.

Mục đích của tình thương yêu đơn phương nếu như chỉ đơn giản là mong muốn dò xét nụ cười cho bản thân mình, vậy thì bọn họ và đã được đáp đền rồng xứng danh. Còn nếu như yêu thương âm thầm rồi mong muốn đã đạt được người bại, thì cần nhờ vào khả năng và duyên phận, chứ sao rất có thể bắt anh Chịu trách móc nhiệm? Đó là suy nghĩ của Lạc Chỉ. Yêu thầm vốn là một cảm từ khá đẹp, tuy nhiên lại man mác buồn. Bạn ngưỡng mộ, yêu thương thích đối phương, khách hàng luôn luôn dõi theo đòi từng bước chân họ, nhiều khi khách hàng cũng sẽ tưởng tượng người ấy biết tới sự tồn tại của mình, biết mình yêu thương thích họ và họ đáp lại tình cảm của mình. Thế tuy nhiên khách hàng vẫn luôn luôn lén lút mà quan lại sát họ, khách hàng ko dám mang đến họ cùng mọi người xung xung quanh biết, khách hàng ôm bo bo cái bí mật của riêng rẽ mình. Thế tuy nhiên nếu ko dùng từ “yêu thầm” thì trên đây chính là sự “biến thái”. Chỉ là mức độ ấy, nó nặng hoặc nhẹ mà thôi.

Không quá thích cách Lạc Chỉ cố gắng tiếp cận “anh”, rồi từ đó kéo theo đòi cả chuỗi những lời nói dối phía sau. Giá cô ấy cứ yêu thương thầm mãi, có lẽ nó cũng là một câu chuyện đẹp. Thanh xuân của cô ấy, luôn luôn có một người nam nhi xuất sắc như vậy. Nó đáng đấy chứ. Dù như vậy rất tàn nhẫn, rất ko công bằng mang đến cô ấy. Thế tuy nhiên, cô ấy lại rất dũng cảm, quả quyết bắt lấy cơ hội khi nó tới tay. Vì vậy, sau này cô ấy đã có cuộc sống viên mãn với “anh” người cô yêu thương tha bổng thiết, người cô coi là mục đích sống, là hướng lên đường nhập những năm tháng đầu đời.

Còn gì nhức lòng rộng lớn khi người khách hàng yêu thương rất nhiều năm nói với khách hàng :

Xem thêm: hoàng hậu bị phu quân mặt dày tính kế

“Hồi cấp cho tía lạ lẫm cậu thực sự không mong muốn.”
“Lạc Chỉ, bản thân suy nghĩ, có lẽ rằng tất cả chúng ta rất có thể trở nên các bạn chất lượng.”

Nội tâm cô cũng giành giật đấu gay gắt lắm đấy, tuy nhiên biết làm sao được. “ngay thời điểm hiện tại trên đây, cô mong muốn chất vấn, vậy tại vì sao khi ở quần thể vui sướng nghịch ngợm, cậu lại cầm tay mình?
cô run rẩy rẩy đem tay đi ra chào đón một đợt, mới nhất vạc hiện tại rằng, hóa đi ra bọn họ thực sự cách nhau chừng cho tới ngàn vạn dặm. Chẳng thể với cho tới, tuy nhiên thậm chí là thế đem tay của cô ấy còn bị đối phương mỉm cười nhạo.
Anh chất lượng đẹp mắt như vậy, lan sáng sủa như vậy, tất cả đều khiến cho cô rất rõ sự nhỏ bé nhỏ và nhát mọn của tớ phản chiếu bên trên cửa ngõ kính khi con xe số 122 tạm dừng.

Mười 1 năm siêng năng nỗ lực không ngừng nghỉ hóa đi ra lại nực mỉm cười cho tới vậy. Cô đơn phương ngưỡng mộ, đơn phương ghen tị ghen tị, 1 mình khiêu chiến và tự động ghi ghi nhớ không còn thảy nhập tim… Hóa đi ra cô nhát mọn như vậy.

“Trước giờ bản thân trước đó chưa từng mạnh mẽ và tự tin, tuy nhiên ko biết tại vì sao sâu sắc trong trái tim bản thân vẫn suy nghĩ, rồi một thời buổi này bại bọn chúng bản thân tiếp tục ở với mọi người trong nhà, hoặc có thể nói rằng, trước bại bọn chúng bản thân vẫn luôn luôn với mọi người trong nhà tuy nhiên.”

Cô từng cẩn trọng biết bao, nỗ lực biết bao tuy nhiên ko cho tới được đích, mãi cho tới khi vẫn quyết định vứt cuộc lại thấy anh đứng tức thì trước mặt mày. Vậy thì, cô sẽ không còn lùi bước nữa.”…

Rồi cô đã từng nhức khổ tuyệt vọng đi ra sao khi khắc lên tường “Lạc Chỉ yêu thương Thịnh Hoài Nam, không một ai hoặc biết.” nhập góc khuất điểm ban công năm ấy.

Nói thật, ko thích Thịnh Hoài Nam dưới con cái mắt của Lạc Chỉ, khi anh cứ nghịch ngợm trò lập lờ với cô. Đúng như cô nói, anh là đồ cao bồi, đồ khốn. Anh coi thường sự yêu thương thích của con cái gái dành mang đến mìn, cũng sợ người tớ ko yêu thương mình sâu sắc sắc mà chỉ cái vẻ mặt mày ngoài. Thế tuy nhiên anh lại luyến tiếc nó. Thế đấy.

Xem thêm: quán cà phê gò vấp

Không thích cách giải quyết bằng cái kiểu nghịch ngợm trò mất tích, ko hề liên lạc, sau đó trở về, nọ bại các kiểu. Nhưng có lẽ, nó lại khá phổ biến nhập vài cuốn ngôn tình nhỉ. Sao họ ko mạnh mẽ chút, đối mặt nhau, cùng nhau gánh vác. Tại sao luôn luôn trốn tránh, rồi ai cũng nhức khổ, người chạy trốn, người đợi đợi. Đời người có được bao năm vô lo sợ vô nghĩ? Bao năm tuổi trẻ để phấn đấu? Bao năm để tận hưởng cuộc sống? Chẳng phải nó cẫn luôn luôn cực kỳ ngắn ngủi???

Thực sự mà nói,bản dịch mắc rất nhiều lỗi chính tả, mạch truyện khá lan man. Tutến nhân vật khá rối. Nhiều khi gọi tẻn nhân vật phụ, thực sự ko biết khách hàng này là ai, đành ngừng lại một chút, ngẫm, à là anh ta/cô tớ :). Truyện thôi, rất nhiều nhân vật râu ria vậy làm gì. Đã vậy, cảm giác nhập truyện, ngoài song chính viên mãn đi ra, hầu như toàn những cặp song có vấn đề, họ đến với nhau, có lẽ chẳng bởi thích nhau. Họ ở với mọi người trong nhà bởi quyền thế, bởi họ mang đến rằng người bại là mảnh ghép phù hợp nhập cuộc đời mình. Họ dựng lên những màn kịch, những lớp mặt nạ, ngày này qua loa ngày khác, chúng liền biến thành xương tủy. Họ tự hành hạ, hủy hoại nhau, bởi thứ mà họ gọi là trách nhiệm.

Không hẳn một truyện xuất sắc, tuy nhiên nếu muốn một truyện man mác buồn, muốn gọi một câu chuyện về một cô gái bình thường cố gắng theo đòi đuổi tình yêu thương của mình. Thì trên đây là một truyện đáng gọi. Dù rằng mấy PN cuối bị bỏ ko gọi 🙂